Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

LUYỆN NGỤC ĐẢO [Chap 4A]

X:

4: Tội ác

‘Giết người quả thật là một việc phiền phức.’

Tôi nắm chặt lọ thuốc độc nhỏ trong tay, tự trào phúng nghĩ. Cạm bẫy đã giăng sẵn, tôi đang vui vẻ đứng nép sang một bên, chờ đợi con mồi đáng thương sa lưới.

Người đàn ông gục trên bàn, không nhúc nhích. Trong lòng tôi cờ mở khấp khởi, gã này hóa ra lại ngu xuẩn đến vậy. Tôi chậm rãi tiến lại gần ông ta… Đột nhiên, cơ thể đang co rúm ấy bật dậy, tôi không kịp phản ứng, hai tay đã bị tóm chặt lấy.

"Định giết tao à?" Người đàn ông cười gằn âm u.

"Sao có thể chứ, ông chú hiểu lầm rồi." Tôi lạnh nhạt giải thích.

"Vậy thì, uống cạn ly rượu này đi." Gã đàn ông bưng ly rượu chỉ còn lại một chút sóng sánh trên bàn, đưa ra trước mặt tôi.

"Tôi..." Tôi vặn vẹo thân mình, nhưng đôi bàn tay của gã cứ như đôi kìm sắt, khiến tôi không tài nào cựa quậy nổi.

"Đúng là một đứa trẻ hư hỏng mà, vậy để tao đút cho mày uống nhé." Bàn tay còn lại của gã cầm lấy ly rượu, kề sát vào miệng tôi.

"Khoan đã!" Tôi cố tình hét lên ra vẻ hoảng loạn tột độ.

"Mày còn trăn trối gì không?" Người đàn ông nhìn tôi, bộ dáng ngạo nghễ của một kẻ chiến thắng.

"Dựa vào đâu mà chú nghi ngờ tôi?"

"Tao làm việc trước nay chẳng cần lý do, nghĩ ngợi mấy thứ đó phiền phức lắm." Gã đàn ông cười như không cười, hờ hững đáp.

"Tôi luôn coi chú là đồng bọn cơ mà." Tôi nhìn thẳng vào gã, lý lẽ hùng hồn.

"Nhưng mày đã cho nổ tung con tàu, mày nghĩ cho đồng bọn theo kiểu đó à? Thế rồi tao phải về bằng cách nào?" Gã đàn ông trừng mắt, khựng lại một nhịp rồi lại cười nhạt. "Tao đã ra xem tình hình chỗ phát nổ rồi, đúng là nằm ngoài dự liệu của tao đấy. Không ngờ lại là cái va-li đó, cái va-li mà mày bảo tao mang theo. Vốn dĩ, mày định nổ chết luôn cả tao đúng không?"

"Làm gì có chuyện đó, cho nổ tàu là để dập tắt hy vọng trốn thoát của bọn chúng mà."

"Đúng, và cũng dập tắt luôn hy vọng rời khỏi đây của tao. Hay là, ngay từ đầu mày đã tính chôn thây tao cùng vụ nổ rồi."

"Sao có thể như vậy được, chỉ cần tuyết ngừng rơi, đội cứu hộ sẽ tới ngay. Đến lúc đó, chúng ta chỉ cần đóng giả làm người sống sót là có thể an toàn rời đi."

"Cái mùa này, tuyết còn phải rơi thêm nhiều ngày nữa đấy." Bàn tay cầm ly rượu của gã lại dí sát thêm một chút. "Để chứng minh thành ý của mày, tốt nhất là cứ uống ly này trước đã."

"Tôi hiểu rồi." Nét mặt tôi giãn ra đôi chút. "Chỉ cần uống ly này là có thể chứng minh tôi trong sạch đúng không? Buông tôi ra, tôi tự uống."

Người đàn ông có vẻ dao động, gã buông tay tôi ra, đưa ly rượu cho tôi.

Tôi đón lấy ly rượu từ tay gã, cẩn thận nắm lấy chân ly, rồi ngửa cổ uống cạn một hơi.

"Sao rồi, ông chú. Tôi đã nói là sẽ không bao giờ hại chú mà."

"Thế à?" Người đàn ông đột nhiên bật cười. "Cái ly mày vừa uống, vốn dĩ là ly đặt trước mặt mày đấy."

"Cái gì?" Nét mặt tôi thoáng sững sờ.

"Vậy thì, uống nốt ly này đi." Gã đàn ông cầm một chiếc ly khác lên.

Tôi dùng hai ngón tay kẹp lấy miệng ly, trả lại chiếc ly vừa uống cho gã. Sau đó nhận lấy chiếc ly mới mà gã đưa, khẽ cười:

"Không thành vấn đề. Vậy chúng ta cùng cạn ly nhé. Chúc sự hợp tác của chúng ta vui vẻ."

"Chuyện này..." Đối phương có chút ngập ngừng.

"Khoản thù lao đã hứa với chú, khi trở về tôi sẽ thanh toán đủ ngay lập tức. Vì sự hợp tác thuận lợi, chúng ta cạn một ly đi." Tôi nâng ly, một lần nữa uống cạn.

Người đàn ông u ám nhìn tôi uống sạch phần rượu, sắc mặt gã dịu đi đôi chút. Gã chậm rãi cầm chai rượu lên lần nữa: "Đám ranh con còn lại, mày định xử lý thế nào? Giết từng đứa một có vẻ chậm quá, hay là làm giống hệt như với đám đàn ông kia..."

Rượu từ từ được rót đầy ly.

"Làm vậy thì còn gì là hương vị của cuộc đi săn nữa." Tôi lả lơi nhìn gã. "Nhìn con mồi tuyệt vọng gào thét thảm thiết mới là niềm vui thú lớn nhất của thợ săn chứ."

"Mày đúng là một con ranh độc ác. Hahaha." Người đàn ông cười lớn, bưng ly rượu lên nốc cạn một hơi.

"Vậy thì tao sẽ cùng mày khiến cho lũ cừu non này..."

"Ư..." Gã đàn ông đột nhiên cứng đờ, ngay sau đó nét mặt vặn vẹo trong đau đớn, hai tay điên cuồng cào cấu lấy cổ họng mình.

"Chú à..." Tôi cười khẩy, lùi lại một bước. "Sao có thể cùng chú được chứ... Thần linh chỉ có một mà thôi. Còn chú, chẳng qua cũng chỉ là một tên cặn bã suy đồi đạo đức."

Bịch!

Người đàn ông ngã vật xuống.

Cơ thể gã vẫn đang co giật. Tôi bước tới, dùng mũi giày đạp lên mặt gã, khẽ hỏi: "Đã ngửi thấy mùi của địa ngục chưa? Nơi này chính là cõi âm ty sẽ nuốt chửng tất cả mọi người đấy."

Người đàn ông không thể trả lời, bởi gã đã chẳng còn nhúc nhích được nữa.

Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt từng khiến tôi ghê tởm tột độ ấy, và nhoẻn miệng cười đầy mãn nguyện.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét