4: Trò chơi
"Yumi, cậu ổn chứ?" Sakurai vừa phủi lớp tuyết đọng trên người vừa lo lắng hỏi.
"Không sao, tớ vẫn ổn." Wakatsuki cắn chặt răng, cố mỉm cười an ủi bạn đồng niên.
"Những người khác không chừng cũng..." Kashiwa Yukina lầm bầm, giọng không giấu nổi vẻ bất an.
Cô cùng cô bé Rina nhìn sâu vào khu rừng tối mịt, chần chừ hỏi: "Chúng ta vẫn tiếp tục tìm chứ?"
"Nhưng Yumi đang cõng em Seitan..." Sakurai lo lắng nhìn Wakatsuki, sợ bạn mình không trụ nổi.
"Tớ không sao. Giống như Reika đã nói, có lẽ phía trước vẫn còn người đang chờ chúng ta đến cứu."
Tuyết vẫn lặng lẽ rơi. Không gian bao trùm lấy các cô gái lúc này tĩnh mịch đến đáng sợ.
Sắc trời mỗi lúc một tối dần, nhưng cả hai nhóm cứu viện đều bặt vô âm tín.
Tại khách sạn, sự trầm mặc của các thành viên dần chuyển thành nỗi sợ hãi. Họ bắt đầu xì xào to nhỏ.
"Rầm... Rầm!"
Tiếng đập cửa thình lình vang lên. Mọi người trong phòng lập tức im bặt. Có người hoảng loạn vơ lấy cây gậy sắt mà Wakatsuki tìm thấy lúc nãy để phòng thân.
"Ai... Ai đó?" Sau một hồi im lặng, một người mới lấy hết can đảm lên tiếng hỏi.
"Cứu... cứu mạng với..." Từ bên ngoài truyền vào một giọng nói khàn đặc.
"Chị Sayurin?" Có người lập tức nhận ra chủ nhân của giọng nói.
Mọi người cuống cuồng chạy ra mở cửa. Đứng trước mặt họ lúc này chính là Matsumura - người lớn tuổi hơn đa số các thành viên ở đây. Matsumura đổ gục xuống đất, khó nhọc xua xua tay, gần như không thốt nên lời.
"Chị..." Người đang gục trên lưng Matsumura thều thào.
"Seirarin, cậu chảy nhiều máu quá!" Một người hoảng hốt kêu lên khi nhận ra trên đùi người kia, lẫn giữa lớp tuyết trắng là những vệt máu đỏ sẫm. Ở đó cắm phập một con dao găm sắc lẹm.
"Seirarin, cậu đừng cử động!" Vài thành viên đồng trang lứa vội vàng tiến tới đỡ lấy Nagashima. Khuôn mặt cô lúc này đã trắng bệch. Tất cả đều luống cuống, không biết nên xử lý tình huống trước mắt ra sao.
"Mọi người có nghe thấy tiếng gì không?" Wakatsuki đột nhiên dừng bước, quay sang hỏi ba người bên cạnh.
"Tiếng gì cơ?" Sakurai cau mày, cố gắng dỏng tai lên.
"Cứu mạng..." Một âm thanh yếu ớt từ xa vọng đến tai Sakurai.
"Có người kêu cứu sao?" Kashiwa Yukina dường như cũng nghe thấy, bèn lên tiếng hỏi.
Bốn cô gái im lặng đưa mắt nhìn nhau.
"Mau đến đó xem sao!" Sakurai toan cất bước thì đột nhiên cảm thấy một sức nặng kéo mình lại.
"Không được, tớ đang cõng con bé Seitan, đi không kịp đâu. Tớ sẽ đứng đây đợi. Ba người mau đi đi." Wakatsuki lên tiếng.
"Nhưng ở đây nguy hiểm lắm." Sakurai kiên quyết từ chối.
"Tớ có cái này mà." Wakatsuki đỡ Hatanaka xuống, huơ huơ cây gậy trên tay để trấn an.
"Hình như phát ra từ quanh đây." Cô cố gắng lắng nghe âm thanh đó thêm lần nữa, rồi dừng bước ngay mép một vách núi thấp.
"Cứu mạng..." Âm thanh đó lại vang lên. Lần này Sakurai đã nhận ra tiếng của ai.
"Maaya? Là em sao?"
Kashiwa cùng cô đồng thanh hô to: "Maaya, em đang ở đâu?"
"Em và chị Miyazawa đang ở dưới này. Các chị mau cứu bọn em với..."
Nghe thấy tiếng đáp lời của cô bé nhỏ tuổi nhất nhóm, tất cả đều vỡ òa mừng rỡ.
Khách sạn dần hiện ra trước mắt. Sáu cô gái – không tính Seitan – đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Chân phải của bé Wada sưng vù, hoàn toàn không thể chạm đất, trong khi người chị Miyazawa thì có một vết thương lớn trên đầu, khuôn mặt bê bết máu trông vô cùng đáng sợ.
"Mọi người đừng sợ nữa. Chúng ta về đến nơi rồi." Nhìn khách sạn mỗi lúc một gần, Sakurai vỗ về an ủi các chị em.
Bầu trời đã chìm hẳn vào màn đêm đen kịt.
Hatanaka ngồi thu mình trong góc phòng, lặng lẽ nhìn mọi người đang tranh luận gay gắt.
"Tại sao lại thành ra thế này... Chúng ta chỉ đi chụp ngoại cảnh thôi mà..." Có người uất ức bật khóc nức nở.
"Mọi người đừng như vậy. Càng khó khăn, chúng ta càng phải đoàn kết lại." Sakurai lớn tiếng động viên.
"Chỉ e là nhóm của chị Maeda cũng đã..."
Một bầu không khí tang thương bao trùm lấy căn phòng.
"ĐOÀNG...!"
Một tiếng nổ chát chúa đột ngột vang lên, cắt ngang mọi lời tranh luận. Giây phút đó, tất cả đều chết sững. Cả khách sạn rơi vào một khoảng không im lặng đến gai người. Nhìn ra xa xa, ngay tại vị trí chiếc du thuyền neo đậu, một cuộn lửa bốc lên ngùn ngụt, đỏ rực cả một góc trời.
"Chào buổi tối, các thành viên Nogizaka46."
Khoảng chín giờ tối, hệ thống loa trong khách sạn đột nhiên phát ra một giọng nói vô cùng kỳ quái.
"Ai đó?" Tất cả các cô gái đều hoảng hốt kêu lên.
Kẻ kia dường như chẳng hề bận tâm, đều đều tiếp tục: "Chào mừng các người đến với Trò chơi Săn bắn. Ta là quản trò, X."
"Màn pháo hoa vừa rồi chính là quà chào mừng ta dành cho các người. Nói cho các người biết, ta chính là một trong số các thành viên ở đây. Nếu các người đoán sai, khách sạn này sẽ... BÙM..." Giọng nói của X không thể phân biệt được là nam hay nữ, văng vẳng dội lại giữa không gian khép kín nghe quỷ dị đến sởn gai ốc.
"Sau đây ta sẽ phổ biến luật chơi. Toàn bộ 31 thành viên Nogizaka có mặt trong căn phòng này đều phải tham gia. Ở mỗi lượt, các người sẽ phải chọn ra hai người sắm vai 'Sơn dương' và một người làm 'Trọng tài'. Những người còn lại sẽ tự động trở thành 'Thợ săn'.
Nhóm Thợ săn có thể dùng mọi thủ đoạn để giết Sơn dương. Nếu cả hai Sơn dương đều chết, lượt chơi kết thúc và tiến sang lượt tiếp theo. Nếu nhóm Thợ săn chiến thắng, các người sẽ được thưởng thức ăn và nước uống để bổ sung thể lực."
"Tất nhiên, nếu như vậy thì quá bất công cho nhóm Sơn dương, nên ta đã đặc cách thêm vài quy tắc bổ sung:
Thứ nhất: Sơn dương có thể tàn sát lẫn nhau. Khi một Sơn dương giết thành công con còn lại, lượt chơi sẽ kết thúc. Kẻ sống sót nhờ giết chết đồng loại sẽ được đặc cách miễn làm Sơn dương ở vòng kế tiếp.
Thứ hai: Mỗi Sơn dương sẽ có một phiếu đặc quyền, giao phó mạng sống của mình cho các Thợ săn quyết định. Việc bỏ phiếu sẽ áp dụng quy tắc 'thiểu số thắng đa số'. Nhóm bỏ phiếu ít người hơn sẽ được quyền chọn ra con Sơn dương mà họ muốn cứu. Nếu cả hai Sơn dương đều được cứu, lượt chơi kết thúc, tiến sang lượt tiếp theo.
Thứ ba: Mọi quá trình đều do Trọng tài đích thân giám sát và tiến hành. Quyết định sinh tử của Sơn dương cũng phải thông qua Trọng tài. Nếu Sơn dương sống sót nhờ bỏ phiếu, Sơn dương của lượt tiếp theo sẽ do Trọng tài chỉ định. Trọng tài cũng sẽ là người chọn ra Trọng tài kế nhiệm. Tuyệt đối không được phép tái nhiệm.
Thứ tư: Nếu hết thời gian quy định mà nhóm Thợ săn vẫn chưa giết được Sơn dương, khách sạn này sẽ chịu chung số phận với chiếc du thuyền ngoài kia. Cuối cùng, ta nhắc nhở các người một điều: Bất kỳ ai có ý đồ phá hoại trò chơi hoặc tìm cách bỏ trốn, thì khách sạn này cũng sẽ... BÙM..."
"Kiến trúc của khách sạn này chắc hẳn các người đã nắm rõ. Mỗi cánh cửa sổ đều đã được gài bom. Về phần cửa chính, ta đã kích hoạt lưới tia hồng ngoại. Chỉ cần một người chạm nhẹ vào, lập tức phát nổ.
Bây giờ, vòng đầu tiên chính thức bắt đầu. Sơn dương và Trọng tài ở vòng này sẽ do ta chỉ định. Sơn dương lần này là Akimoto Manatsu và Hoshino Minami. Trọng tài sẽ do Sakurai Reika đảm nhiệm."
"Vòng thứ nhất kéo dài từ bây giờ cho đến ba giờ sáng. Chúc các người chơi vui vẻ. Hy vọng đến lúc đó, ta sẽ không phải nghe thấy tiếng nổ nào nữa."
Giọng nói quái gở vụt tắt. Cả khách sạn một lần nữa chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc.
X đáng yêu nhưng thần kinh bất bình thường -v- bỏ phiếu mà chơi trò lấy phiếu thiểu số, ngay từ đầu Reika đã làm trọng tài rồi, vị trí này có vẻ an toàn nhưng thực ra vô cùng khó khăn bởi nếu có sơn dương thoát thì vòng sau trọng tài xác định :-< Trò chơi này khiến gái tàn sát nhau đây :-<
Trả lờiXóaĐọc khúc cuối tôi chỉ muốn chờ xem cháu Cú có cứu cháu Mì hay không thôi thím ạ. Không thì sẽ bảo vệ cháu nó bằng cách nào =)))))
XóaCháu X có lẽ do lúc nhỏ đọc Conan quá nhiều đâm ra bị hoang tưởng chăng? OTL
Làm trọng tài đôi khi cũng khó xử thật thím nhỉ (T v T)b
Tình hình là ...bảo vệ hay không bảo vệ, thương hay không thương, trung thành hay bội nghĩa thì cũng chết hết ấy mà thím ợ :'( thím au điên vờ nhờ, kỳ thực tui điên nhất vẫn là mối tình khọt 7, uất ức thần chưởng (^^^)
XóaĐược cái thím au viết được thể loại này đúng hay thật. Thể loại này đọc đau não chết =)))
Trả lờiXóa